Lời cảnh báo của ông Carl Sagan!

4/3/2014 1:51:59 PM

Thiển ý của người giới thiệu bài viết:

 

 

Ông Carl Sagan là người thuộc ''nhóm hoài nghi'' (groupes sceptiques) nên KHÔNG hề chứng minh có Đấng Hóa Công! Tuy nhiên, trong bài ''PALE BLUE DOT'' (Point bleu pâle: Chấm xanh mờ), ông phát biểu: ''Trái Đất là sàn nhà nhỏ trong vũ đài vũ trụ bao la. Trong sự tối tăm của chúng ta – trong toàn bộ sự bao la này – không có dấu chỉ rằng sự giúp đỡ sẽ đến từ nơi nào khác để cứu chúng ta khỏi chính mình. Cho đến nay, người ta nhìn nhận rằng Trái Đất là thế giới duy nhất nuôi dưỡng sự sống.'' (Người giới thiệu tạm dịch từ: ''The Earth is a very small stage in a vast cosmic arena. In our obscurity – in all this vastness – there is no hint that help will come from elsewhere to save us from ourselves. The Earth is the only world known, so far, to harbor life.'')

 

 

Như vậy, theo thiển ý của tôi, ông Carl Sagan không phải là người ''vô thần'' bởi vì ông nói về sự điên cuồng của ý nghĩ loài người (the folly of human conceits) và kêu gọi ''chúng ta'' phải có TRÁCH NHIỆM đối xử với nhau tử tế hơn (our responsibility to deal more kindly with one another), tức là ông ấy có LƯƠNG TRI, Ý THỨC TRÁCH NHIỆM. Mà TRÁCH NHIỆM không chỉ là ''câu trả lời'' (réponse) cho ''tòa án lương tâm'' là chính MÌNH, cho người khác (tha nhân), mà còn VỚI ĐẤNG TỐI CAO là NGUỒN sự sống, là Tình Yêu, là Chân Lý vĩnh hằng...

 

 

Cho rằng ''con người TỐI TĂM và ĐIÊN CUỒNG'' là ông Carl Sagan phát biểu TRÙNG Ý của Thánh Phaolô: ''NHƯNG họ KHÔNG tôn vinh Ngài là Thiên Chúa và cảm tạ Ngài. Trái lại, họ suy luận LẦM LẠC và tâm trí ngu si của họ trở thành TỐI TĂM. Họ tự KHOE là khôn ngoan, NHƯNG đã trở nên ĐIÊN RỒ.'' (Roma 1,19-22)

Trong bài ''

Có Thượng Đế - Kinh Thánh tiếng Việt'', tôi kết luận:

 

 

Thật vậy, NHÌN cái ''máy vũ trụ'' QUÁ LẠ LÙNG, vượt sức tưởng tượng của mình LÀ thọ tạo HỮU HẠN, ai CÒN ngoan cố, CÒN tự cao và CÒN KHÔNG TIN có Thượng Đế THÌ người ấy CŨNG nên làm kẻ ''điên rồ'' bằng CÁCH lý luận rằng chiếc đồng hồ đeo tay chẳng có người nào làm ra!!!

 

 

Xin giới thiệu cùng độc giả bản dịch dưới đây mà tôi không biết tác giả. Bản dịch không sát lắm với nguyên văn bằng tiếng Anh, nhưng cũng giúp người đọc hiểu được ý của ông Carl Sagan. (Xin xem bản tiếng Anh dưới bản dịch.)

 

Phan văn Phước


 

Trái đất nhìn từ phi thuyền Nhà Du Hành 1 (Voyager 1) năm 1990, khi phi thuyền cách trái đất khoảng 7 tỉ cây số. Từ khoảng cách này, trái đất chỉ là 1 điểm sáng nhỏ, nằm giữa 2 vạch sáng trắng (2 vạch này là để đánh dấu vị trí trái đất, hoàn toàn không phải nguồn sáng thực). Hình phóng to bên dưới cũng không khá hơn bao nhiêu.

 





 


Nhà thiên văn học nổi tiếng thế giới, tiến sĩ Carl Sagan của Trường Đại Học Cornell, Mỹ, đã giới thiệu về bức ảnh như sau:


 

Bức ảnh này được chụp từ khoảng không vũ trụ xa xôi và, khi nhìn vào, bạn sẽ thấy một chấm nhỏ. Đó chính là nơi này. Đó là nhà. Đó là chúng ta. Ở đấy, tất cả mọi người mà bạn từng nghe nói đến, tất cả những ai đã và đang tồn tại, họ đang sống cuộc sống của riêng mình. Điểm hội tụ của tất cả những niềm vui và nỗi đau của chúng ta, hàng ngàn niềm tin, lý tưởng, học thuyết kinh tế khác nhau, tất cả những kẻ đi săn hay người cắt cỏ, bậc anh hùng hay kẻ hèn nhát, người sáng lập hay kẻ hủy diệt các nền văn minh nhân loại, đấng đế vương hay nông dân, đôi trai gái trẻ đang yêu nhau, đứa trẻ với tương lai tươi sáng phía trước, mỗi bậc cha mẹ, nhà sáng tạo và khai phá, mọi thầy giáo với những bài học đạo đức, những kẻ làm chính trị chuyên tham nhũng, lộng quyền, những minh tinh, những lãnh đạo với quyền lực tối cao, mọi vị thánhkẻ tội đồ trong lịch sử loài người… tất cả đều sống ở đó, một hạt bụi nhỏ nhoi, treo trên một tia sáng mỏng manh. Trái Đất chỉ là sân khấu vô cùng nhỏ trong vũ đài vũ trụ vô biên. Hãy nghĩ về những dòng sông máu tràn đầy hai bờ đã bị đổ bởi bao vị tướng và hoàng đế để mà, trong vinh quang và chiến thắng, họ có thể trở thành những ông chủ nhất thời của một mảnh nhỏ như hạt bụi là trái đất. Hãy nghĩ về những sự hung ác vô tận gây nên bởi những cư dân của một góc hạt bụi này cho những cư dân khó phân biệt được của những góc khác. Những hiểu lầm của họ mới thường xuyên làm sao, cái tính của họ thích giết nhau mới sôi nổi làm sao, những mối căm thù của họ mới sôi sục làm sao. Những sự làm dáng của chúng ta, sự lên mặt ta đây của chúng ta, cái ảo tưởng rằng chúng ta có vị trí đặc quyền nào đó trong vũ trụ, đang bị thách thức bởi điểm sáng xanh yếu ớt này. Hành tinh của chúng ta chỉ là một hạt bụi cô đơn trong bóng đêm vũ trụ vĩ đại bao quanh. Trong sự tối tăm của chúng ta – giữa toàn bộ sự bao la này – không có dấu chỉ nào cho thấy rằng sự giúp đỡ sẽ đến từ một nơi nào khác để cứu vớt chúng ta khỏi chính chúng ta. Cho đến nay, Trái đất là thế giới duy nhất được biết đến là có thể dung dưỡng sự sống. Không có nơi nào khác, ít nhất là trong tương lai gần, mà các loài chúng ta có thể di cư đến. Viếng thăm, vâng. Nhưng sinh sống thì không. Dù thích điều đó hay không, hiện tại, Trái đất là nơi chúng ta tồn tại. Người ta cho rằng thiên văn học chỉ là một kinh nghiệm thiếu tự tin và để tạo nên tính cách ưu việt. Có lẽ không có sự chứng minh nào tốt hơn về sự điên rồ của tính tự phụ loài người hơn là hình ảnh xa xôi này về thế giới nhỏ xíu của chúng ta. Với tôi, nó nhấn mạnh TRÁCH NHIỆM của chúng ta để đối xử tử tế hơn với nhau, và để gìn giữ cũng như nâng niu chấm xanh mờ ảo, ngôi nhà duy nhất mà chúng ta (chưa) từng biết tới.

Ý KIẾN BẠN ĐỌC