ĐỢI TRÔNG

11/30/2014 1:54:25 AM

ĐỢI TRÔNG NHƯ THẾ NÀO?

 

 

 

                                                                                                    (Chúa Nhật thứ 1 Mùa Vọng, Năm B)


 

Năm Phụng Vụ cũ đã qua với lễ Chúa Kitô Vua Vũ Trụ, chúng ta bước vào một Năm Phụng Vụ mới được đánh dấu bằng Chúa Nhật thứ I Mùa Vọng.

 

Bước vào một chu kỳ Phụng Vụ mới, mỗi người chúng ta được mời gọi sống tâm tình Mùa Vọng là Mùa trông đợi.

 

Tuy nhiên, có phải cứ đứng và trông với đợi hay chúng ta phải có một hành động đợi trông xứng hợp với tinh thần của Chúa và lời mời gọi của Giáo Hội?

 

  1. Ý nghĩa của Mùa Vọng

 

Trước khi tìm hiểu ý nghĩa của Mùa Vọng, chúng ta cùng lội ngược dòng để thấy được dân Israel đã sống sự chờ đợi như thế nào?

 

Có thể nói ngay, suốt dòng lịch sử dân tộc Israel là một cuộc chờ đợi không ngừng. Xuất phát từ  hoàn cảnh bị áp bức, bóc lột trong thân phận nô lệ tại Babylon. Nỗi khổ đau chồng chất đã thức tỉnh sự hy vọng nơi họ. Dân Israel chờ mong một Đấng Mêsia đến để giải thoát mình khỏi cảnh tàn tạ của số phận họ đang chịu và xây dựng một nền hòa bình, công chính, nơi đó không còn cảnh chém giết, bóc lột, áp bức... Lời khẩn cầu xin Chúa tha thứ những tội lỗi và “băng qua các tầng trời mà ngự xuống”; hay “Trời cao hãy đổ sương xuống, và ngàn mây, hãy mưa Đấng Cứu Đời” là nỗi niềm trông mong nơi dân tộc này.

 

Như vậy, Mùa Vọng là Mùa đợi trông. Đợi trông ơn cứu độ của Thiên Chúa trao ban qua Đức Giêsu. Ngài đến để ban nguồn bình an, hạnh phúc, phá tan đi sự chia rẽ, hận thù và xây dựng một thế giới chan chứa tình yêu, một xã hội luôn được công lý ngự trị và điều khiển tâm can con người.

 

Tuy nhiên, Mùa Vọng không chỉ là Mùa đợi trông, chuẩn bị đón mừng Chúa Giáng Sinh, nhưng Mùa này còn là Mùa đợi trông Chúa đến với chúng ta trong ngày cánh chung, ngày thế mạt, ngày kết thúc lịch sử loài người.

 

Ngài đến trong tư cách là vị thẩm phán chí công để xét xử, để phân biệt tốt xấu. Lúa và cỏ lùng. Cá tốt và cá xấu. Chiên với dê...

 

Mùa Vọng cũng là dịp để chúng ta suy nghĩ về thân phận mong manh, mỏng dòn của mình để chuẩn bị cho xứng đáng ngày Chúa đến với từng người trong ngày chúng ta rời xa trần gian để trở về với Chúa qua cái chết của riêng mình.

 

Tuy nhiên, trong lối nhìn của ân sủng, thì Mùa Vọng còn hiểu theo nghĩa mong chờ Chúa đến với chúng ta từng ngày trong Thánh Lễ, nơi Mầu Nhiệm Hiệp Thông và ngang qua tình yêu của Ngài trên cuộc đời từng giây, từng phút...  

 

Như vậy, dù hiểu theo nghĩa nào, thì Mùa Vọng vẫn là Mùa trông đợi Chúa đến. Nhưng điều quan trọng là chúng ta cần có thái độ nào trong khi trông đợi như vậy? Ngủ mê hay tỉnh thức; sẵn sàng hay ù lỳ... ?

 

  1. Vọng trong tỉnh

 

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu đã soi sáng cho các môn đệ và những người đương thời với Ngài một thái độ cần phải có khi trông chờ Chúa đến. Thái độ đó là: "Các con hãy tỉnh thức”. 

 

Tỉnh thức như người đầy tớ  canh cửa để đón chủ về bất cứ lúc nào. Tỉnh thức là không được ngủ. Tỉnh thức là phải sẵn sàng.

 

Tỉnh thức còn được ví như 5 cô trinh nữ khôn ngoan cầm đèn ra đi chờ đón chàng rể. Các cô không chỉ có đèn, mà còn có cả dầu phòng bị...

 

Vả kinh thánh đã nhấn mạnh: “... vì không biết ngày và giờ, chúng ta phải theo lời Chúa dạy, luôn tỉnh thức, để khi cuộc đời độc nhất của chúng ta ở trên trần gian chấm dứt (x. Dt 9,27), chúng ta xứng đáng vào dự tiệc cưới với Người và được liệt vào số những người được chúc phúc (x. Mt 25,31-46) chứ không như những tôi tớ khốn nạn và lười biếng (x. Mt 25,26) sẽ bị đẩy vào lửa đời đời (x. Mt 25,41), vào chốn tối tăm, nơi khóc lóc và nghiến răng (x. Mt 22,13 và 25,30)” .

 

Thật vậy, cuộc đời của chúng ta sống chết không hề hay biết. Chúng ta không hề biết ngày nào, giờ nào! Chỉ biết rằng chúng ta phải qua ngưỡng cửa của cái chết. Cái chết được Kinh Thánh hé lộ qua hình ảnh ông chủ đi ăn cưới về: có thể ông ta về lúc chập tối, nửa đêm, gà gáy, hay ban mai, và cũng có thể là ngay chính giờ này. Cái chết cũng đến với mỗi người như vậy. Vì thế, điều duy nhất chúng ta biết chắc chắn là sẽ phải chết, và cái chết là ngưỡng cửa để ta bước vào cõi sống vĩnh hằng. Bởi vì cuộc sống trên trần gian là tạm bợ, cuộc sống mai sau mới vĩnh cửu. Cuộc sống này là nhất thời, mai sau mới tồn tại.

 

Thế nên, cuộc đời của mỗi chúng ta trên trần gian này được ví như một cuộc lữ hành, một chuyến hành hương đi về nhà Cha, nơi quê hương thật là Nước Trời.

 

       3.  Sống sứ điệp Lời Chúa

 

Khi nói đến Mùa Vọng, hẳn ai cũng biết là Mùa đợi trông, nên phải tỉnh thức. Tuy nhiên, điều cần bàn là tỉnh thức như thế nào mới là điều quan trọng!

 

Thiết nghĩ lời của Đức cố Giáo Hoàng Piô XII đã nhận định làm cho chúng ta phải suy nghĩ: “Ngày nay có lẽ cái tôi lớn nhất của thế giới là đánh mất ý thức về tội lỗi”. Và ở đời người ta cũng vẫn nói: “Trong cuộc sống, người đáng sợ nhất chính là người không biết sợ...”.

 

Thật thế, người ta không còn biết đâu là đúng, đâu là sai! Người ta cũng chẳng cần quan tâm đến hai chữ “Lương Tâm” thì hỏi rằng con người có thái độ tỉnh thức hay không? Hẳn là không rồi!

 

Thật vậy, nếu còn biết sợ thì họ đã không giết người cướp của. Không hối lộ tham lam. Không bóc lột người nghèo. Không chạy đua hình thức. Không sống giả tạo bên ngoài. Không vô cảm dửng dưng. Không bất nhân tâm... Họ vui vẻ làm những chuyện đó là vì họ đâu có nghĩ đến giờ chết của mình. Họ cứ tưởng mình sống như không bao giờ phải chết, vì thế, họ đâu cần sám hối...!

 

Tuy nhiên, với  người Cơ Đốc Giáo, hẳn chúng ta không được để ngoài tai những lời cảnh tỉnh của Chúa, và cũng không được có thái độ vô cảm trước nỗi khổ của anh chị em...

 

Nếu là người biết tỉnh thức thì không còn chuyện buôn gian bán lận; cờ bạc trai gái; áp bức, bóc lột; nhưng sống đạo thật tâm, làm ăn chân chính; bác ái sẻ chia; liên đới trách nhiệm... Muốn làm được điều đó, chúng ta cần quay trở về với “Lương Tâm” và nghe theo tiếng mách bảo tự đáy lòng, hầu trong mọi lời nói, hành động, chúng ta ý thức có cuộc sống mai hậu, có thưởng có phạt và cái chết đến bất thình lình, vì thế, cần phải chuẩn bị ngay giờ này, kẻo khi trời tối không còn kịp nữa.

 

Lạy Chúa Giêsu, Mùa Vọng là Mùa của chờ đợi, xin Chúa ban cho chúng con biết mau mắn đáp lại lời mời gọi của Chúa “hãy tỉnh thức” để ngày giờ Chúa đến, chúng con được gặp Chúa và hân hoan ra đi đón chào Ngài. Amen.

 

Jos. Vinc. Ngọc Biển

Trang đầu << 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10  ... >> Trang cuối