VƯƠNG QUỐC THIÊN CHÚA KHÔNG CÓ LỐI TẮT

Mời bạn đọc: (1 Kings 3: 5-12; Psalm 119; Romans 8: 28-30; Matthew 13: 44-52)

Bạn có thể cho một người nào đó những gì khi người đó xuất hiện để được đủ mọi thứ không? Thiên Chúa đã giải quyết vấn đề này bằng cách cấp cho Solomon một giây chứng nhận quà trên trời – ông có thể dùng nó để đổi bất cứ thứ gì ông muốn. Thiên Chúa đòi hỏi những gì Solomon muốn và gợi ý những ngờ vực thông thường: phú quí, trường sinh và kết liễu của kẻ thù của mình. Nhưng những gánh nặng thuộc địa vị vương quyền đè nặng trên Solomon và ông cảm thấy hoàn toàn thiếu năng lực đối với công việc của mình. Sự đơn độc đó đã tách ông sang một bên: chạy trốn những bạo chúa hung tàn, những người mà ông cảm thấy thiếu năng lực và sẽ không có sự chăm lo ở đia vị đứng đầu. Solomon yêu cầu một tinh thần minh mẫn để cai trị người khác và khả năng để phân biệt giữa cái thiện và cái ác. Thiên Chúa vô cùng xúc động và ban cho ông những phẩm chất đó với một mức độ ưu tú nhất. Sẽ không có những người khác giống như ông.

Chúng ta chỉ có thể hy vọng rằng ở những vị trí của trách nhiệm và thẩm quyền sẽ tạo những yêu cầu tương tự của Thiên Chúa. Được ban cho những ước muốn bởi một số quyền lực siêu nhiên hoặc sức mạnh thiêng liêng là một chủ đề giống như trong những câu chuyện và những truyền thuyết của những nền văn hóa thế giới. Niền đam mê đang thấy những gì mà con người yêu cầu và tưởng tượng những gì mà chúng ta sẽ yêu cầu trong những hoàn cảnh tương tự. Câu trả lời cho những câu hỏi đó có thể bộc lộ nhiều về tính cách cá nhân hơn là chúng ta sẽ quan tâm thừa nhận. Nhưng những điều này không phải là một câu chuyện về sự thỏa mãn những ảo tưởng mong muốn cũng chẳng phải là Thiên Chúa có nhiệm vụ ban phát những ước ao. Đó là việc tập trung và duy trì một lý tưởng cao cả. Lý tưởng của Solomon là sự khôn ngoan, đánh giá đúng đắn và sự lãnh đạo được tin cậy. Chúng ta có thể cầu xin Thiên Chúa ban cho chúng ta ân sủng để thực hiện và sống bằng những lý tưởng cao cả nhất của chúng ta. Nhưng điều này phải được duy trì một cách sinh động và lưu lại trong tâm hồn, tâm trí một cách kiên định, trước sau như một.

Lầm đường, lạc lối và cho phép lý tưởng của mình chỉ là những lời nói thì quả là dễ. Rất tiếc, đây là thiên mệnh cua Solomon. Sau nhiều năm từng trải và vương quyền đích đáng, lý tưởng tinh thần của ông đã trở nên khá mờ nhạt. Những năm triều đại của ông bị suy thoái đã được đánh dấu bởi việc tôn sùng thần tượng và những mưu đồ dan díu. Về cái chết của ông và vương quốc của ông bị tan rã chia thành hai vương quốc hoàn toàn đối địch. Lý tưởng của chúng ta đem chúng ta qua khỏi khó khăn cuộc sống và cung cấp chúng ta những nguyên tắc được hướng dẫn. Nhưng điều đó chưa đủ để có nhưng lý tưởng – người ta cũng phải sống nhờ chúng.

Giống như một chuỗi những liên kết với nhau trong những cách riêng mà Thiên Chúa luôn thực hiện nhân danh chúng ta. Thiên Chúa biết trước chúng ta và tiên đoán cho chúng ta. Người kêu gọi và minh chứng cho chúng ta; và Thiên Chúa cũng làm cho chúng ta được vinh hiển. Điều này không phải là một vài thứ thuộc sự lãnh đạo và thống trị của ê-kip xuất chúng của một vài lựa chọn. Thánh Phao-lô duy nhất bảo đảm rằng đây không phải là sự thể hiện của chúng ta hoặc một điều gì đó mà chúng ta xứng đáng. Thiên Chúa luôn ở cùng chúng ta và cho những ai mà Thiên Chúa là tất những điều lý tưởng của họ sẽ thực hiện mãi mãi – ngay cà lúc họ gặp khó khăn, đau đớn.

Những phép tỷ giảo khá bí ẩn và xua tan nghi ngờ của vương quốc cho chúng ta những manh mối trong cuộc hành trình tới Thiên Chúa. Tại sao không chỉ khai thác kho báu giấu kín trong cánh đồng này và chạy trốn. Bởi vì chúng ta không có quyền đối với nó – nó không thuộc về chúng ta, và chúng ta không thể sở hữu nó cho đến lúc chúng ta hoàn trả những món nợ của chúng ta. Không xa xôi hoặc ở mãi trên trời. Trong thực tế, nó hiện hữu trong sâu thẳm chúng ta. Nhưng trước hết phải có sự hy sinh và từ bỏ – không bằng cách tìm kiếm nó mà bằng cách tự mình tạo ra khả năng lĩnh hội và sử dụng nó một cách khôn ngoan. Phải có sự ăn năn hối cải, hòa giải và tuân phục. Tương tự như viên ngọc vô giá: chúng ta phải có khả năng nhận thức những gì có giá trị tối cao, những gì thấp hơn hoặc tương đối. điều đó rất dễ dàng bị quyến rũ bởi vẻ đẹp của những viên ngọc khác và thậm chí thuyết phục bản thân rằng chúng ta sẵn sàng chấp nhận chúng. Nhưng duy nhất có một giá trị được chấp nhận và vì chưng giá trị duy nhất đó chúng ta phải được chuẩn bị để sẵn sàng cho đi bất cứ thứ gì khác mà có thể là những khao khát mà chúng ta mong đợi.

Dụ ngôn thứ ba dạy chúng ta về sự mơ hồ. Chúng ta đang sống trong một thế giới mà ánh sáng và bóng tối pha trộn nhập nhằng lẫn lộn, và sự mơ hồ giống nhau này tồn tại bên trong mỗi người chúng ta. Nhưng chúng ta nên chống lại tính cứng nhắc, thiếu kiên nhẫn và cầu toàn. Vương Quốc của Thiên Chúa ở bên trong chúng ta và tất cả mọi người được mời gọi. Nhưng có sự nhận thức và tranh đấu liên quan để công bố nó – không có những lối tắt và những ân sủng rẻ tiền trong chuyến hành trình của chúng ta tới Thiên Chúa.

Jos. Tú Nạc, NMS