TỪ NHỮNG CON NGƯỜI VẤP NGÃ ĐẾN TRỤ CỘT HỘI THÁNH VÀ TIẾNG GỌI CHO MÔN ĐỒ HÔM NAY
Kinh Thánh: Ma-thi-ơ 16:13–19; Giăng 21:15–19; Ga-la-ti 1:11–20; Công vụ 3:1–10, 12:1–11; II Ti-mô-thê 4:6–18; Thi thiên 19 & 34.
Thế giới ngày nay đánh giá con người qua những bản lý lịch hoàn hảo, những thành tựu không tì vết và năng lực vượt trội. Nhưng khi Đức Chúa Giê-xu đặt nền móng cho Hội Thánh của Ngài, Ngài đã thực hiện một phương thức tuyển chọn hoàn toàn đảo ngược. Ngài chọn một ngư phủ ít học từng hèn nhát chối bỏ Ngài, và một học giả tôn giáo cuồng tín từng nhúng tay vào việc giết hại các tín hữu. Tại sao Đấng Tạo Hóa lại giao phó một sứ mạng vĩ đại cho những con người đầy khiếm khuyết như vậy? Câu trả lời nằm ở chiều sâu của ân điển: Hội Thánh không được xây dựng trên sự vĩ đại của con người, nhưng trên quyền năng biến đổi của Đức Thánh Linh. Việc Chúa chọn Phi-e-rơ và Phao-lô không chỉ là một trang sử khép lại từ hai ngàn năm trước, mà là một bản tuyên ngôn sống động, gọi tên chính chúng ta trong hành trình theo Chúa hôm nay.
1. Sự Sụp Đổ Của Sự Tự Mãn Để Nhường Chỗ Cho Ân Điển
Trước khi Đức Chúa Trời có thể dùng một người một cách mạnh mẽ, Ngài thường cho phép sự tự mãn và sức mạnh xác thịt của người đó bị bẻ gãy.
Với Phi-e-rơ, sự sụp đổ đến từ cảm xúc. Ông là người hăng hái nhất, từng vỗ ngực tuyên bố sẵn sàng chết vì Thầy. Nhưng chỉ một vài giờ sau, trước lời gặng hỏi của một đứa tớ gái bên đống lửa, lòng can đảm của ông vỡ vụn. Ông chối Chúa ba lần.
Với Phao-lô, sự sụp đổ đến từ thành tựu và tri thức. Trong thư Ga-la-ti 1, ông thừa nhận mình từng là một người “tiến bộ hơn nhiều bạn đồng tuổi”, đầy sốt sắng bảo vệ truyền thống tôn giáo bằng bạo lực. Ông ngỡ mình đang hầu việc Đức Chúa Trời, nhưng thực chất lại đang bắt bớ chính Ngài. Chỉ khi ánh sáng chói lòa trên đường Đa-mách đánh gục ông, làm mù đôi mắt xác thịt, Phao-lô mới nhìn thấy chân lý thật.
Góc nhìn thực tế: Rất nhiều khi, chúng ta lặp lại vết xe đổ này. Chúng ta hầu việc Chúa bằng sự hăng hái nhất thời như Phi-e-rơ, để rồi dễ dàng lùi bước khi đối diện với áp lực từ đồng nghiệp, bạn bè. Hoặc chúng ta rơi vào cạm bẫy của Phao-lô ngày trước: tự mãn với kiến thức Kinh Thánh, bám chặt vào các giáo điều cứng nhắc để rồi trở nên kiêu ngạo và cay nghiệt với những người yếu đuối hơn. Đức Chúa Trời cho phép những thất bại và khủng hoảng xảy ra để đập vỡ chiếc vỏ bọc tự tôn ấy, chứng minh rằng nỗ lực của con người là hoàn toàn vô vọng nếu thiếu đi ân điển.
2. Sự Phục Hồi Nhiệm Mầu Và Sứ Mạng Khởi Nguồn Từ Tình Yêu
Chúa Giê-xu không bao giờ để những người thuộc về Ngài chìm khuất trong hố sâu của sự thất bại. Cách Ngài phục hồi họ mang một vẻ đẹp thần linh sâu sắc.
Bên bờ biển Ti-bê-ri-át (Giăng 21), Chúa phục sinh không yêu cầu Phi-e-rơ viết bản kiểm điểm hay trình bày chiến lược truyền giáo. Ngài chỉ hỏi một điều duy nhất, lặp lại ba lần: “Con có yêu mến Thầy không?”. Ba lời xưng nhận tình yêu đã xóa sạch sự cay đắng của ba lần chối bỏ. Ở đây, Chúa xác lập một nguyên lý vĩnh cửu: Năng lực lãnh đạo và tư cách môn đồ không bắt nguồn từ tài năng, mà từ một tấm lòng đã nếm biết sự tha thứ và thiết tha yêu mến Đấng Christ.
Khi Chúa trao cho Phi-e-rơ “chìa khóa Nước Trời” (Ma-thi-ơ 16) và quyền “buộc – mở”, đó không phải là đặc quyền để thống trị hay tạo ra một hệ thống quyền lực chính trị. Đó là thẩm quyền công bố sự tha tội cho kẻ ăn năn. Nhờ quyền năng ấy, trong Công vụ 3, Phi-e-rơ đã đứng trước cửa Đẹp của Đền thờ, nhìn người què và dõng dạc nói: “Vàng bạc thì tôi không có, nhưng điều tôi có, tôi cho anh đây: nhân danh Đức Chúa Giê-xu Christ ở Na-xa-rét, hãy đứng dậy mà đi!”. Một con người từng nhút nhát chối Chúa nay đã trở thành ống dẫn của sự chữa lành, vì ông biết quyền năng không thuộc về mình, mà thuộc về Danh Chúa.
3. Nghịch Lý Giữa Sự Giải Cứu Và Chén Đắng Tuẫn Đạo
Hành trình của Phi-e-rơ và Phao-lô phơi bày một thực tại mãnh liệt của đời sống theo Chúa: Được chọn không có nghĩa là sẽ thoát khỏi mọi bão giông, nhưng là được Thánh Linh đồng hành trong mọi nghịch cảnh.
Trong Công vụ 12, chúng ta thấy một phép lạ ngoạn mục: Phi-e-rơ bị tống ngục, chờ ngày hành quyết, nhưng thiên sứ đã hiện đến làm rơi xiềng xích và mở toang cổng sắt. Lời cầu nguyện khẩn thiết của Hội Thánh đã được đáp lời. Đức Chúa Trời có quyền năng tuyệt đối để can thiệp vật lý và giải cứu con dân Ngài.
Thế nhưng, cũng chính Chúa Giê-xu đã tiên tri với Phi-e-rơ rằng: “khi con già… người khác sẽ thắt lưng cho con và dẫn con đến nơi con không muốn đến” (Giăng 21:18) – một lời ám chỉ về cái chết đóng đinh của ông. Tương tự, Phao-lô trong II Ti-mô-thê 4 đã dũng cảm đối diện với án tử. Ông không còn cầu xin sự giải cứu khỏi “miệng sư tử” trần gian nữa, mà bình an thốt lên: “Cha đã chiến đấu trong trận chiến tốt lành, đã chạy xong cuộc chạy… Từ nay mão triều thiên công chính đã dành sẵn cho cha”.
Góc nhìn thực tế: Hội Thánh qua mọi thời đại vẫn sống trong nghịch lý này. Có những lúc chúng ta nài xin và Chúa giải cứu chúng ta một cách lạ lùng khỏi bạo bệnh, nợ nần hay hàm oan. Nhưng cũng có những tín hữu trung kiên phải đối diện với sự mất mát, bị cô lập tại nơi làm việc vì giữ vững đức tin, hay thậm chí tử đạo tại các vùng truyền giáo khốc liệt. Vinh quang của Đức Chúa Trời không chỉ tỏa sáng khi ngục tù mở tung, mà còn rực rỡ nhất khi môn đồ của Ngài sẵn sàng mỉm cười đón nhận sự hy sinh vì Danh Đấng Christ.
Áp Dụng Trực Tiếp: Bạn Được Chọn Cho Hôm Nay
Câu chuyện của Phi-e-rơ và Phao-lô không phải để chúng ta chiêm ngưỡng hai bức tượng đài xa vời, mà để soi chiếu chính cuộc đời mình.
Lời gọi “Hãy theo Ta” vẫn đang vang lên với bạn hôm nay. Chúa không tìm kiếm những con người không có tì vết. Dù quá khứ của bạn có sự yếu đuối, sa ngã, hay từng đầy sự hoài nghi và kiêu ngạo, Thánh Linh vẫn có thể biến đổi bạn thành “dụng cụ ưu tuyển” của Ngài.
Bạn không nhất thiết phải đứng trên bục giảng lớn hay đến một quốc gia xa xôi mới là người được chọn. Sứ mạng của bạn nằm ngay trong “Cửa Đẹp” của đời sống thường nhật: làm một người cha, người mẹ chăn dắt con cái trong tình yêu của Chúa; làm một nhân viên liêm chính mang ánh sáng đến nơi công sở đầy gian dối; hay chỉ đơn giản là người biết đưa tay ra nâng đỡ một linh hồn đang vụn vỡ bên cạnh mình. Hãy để sự tha thứ của Chúa lấp đầy bạn, và hãy dùng chính sự yếu đuối đã được chữa lành của mình để làm chứng về một Cứu Chúa quyền năng.
Câu hỏi suy ngẫm
-
Nhìn lại hành trình theo Chúa, có khoảnh khắc nào bạn nhận ra mình đã dựa dẫm quá nhiều vào tài năng, sự hiểu biết hay cảm xúc riêng, để rồi vấp ngã? Chúa đã dùng trải nghiệm đó để giúp bạn kinh nghiệm sự tha thứ sâu sắc hơn như thế nào?
-
Trước khi giao sứ mạng, Chúa Giê-xu hỏi Phi-e-rơ: “Con có yêu mến Thầy không?”. Tình yêu cá nhân dành cho Đấng Christ đóng vai trò nền tảng như thế nào trong những công việc, sự phục vụ mà bạn đang làm tại hội thánh hay gia đình?
-
Xung quanh bạn hiện nay (trong công ty, trường học, xóm giềng), ai đang là những “người què ở cửa Đẹp” – những người khao khát hy vọng và sự bình an thật sự? Bạn có thể mang “điều mình có” là tình yêu của Chúa Giê-xu đến cho họ bằng cách nào cụ thể trong tuần này?
Cầu Nguyện
Lạy Chúa, là Đức Chúa Trời yêu thương và kiên nhẫn của chúng con. Chúng con tạ ơn Chúa vì câu chuyện của Phi-e-rơ và Phao-lô đã nhắc nhở chúng con rằng, Ngài không kêu gọi những người hoàn hảo, nhưng Ngài biến đổi những kẻ yếu đuối bằng ân điển tuyệt vời. Xin tha thứ cho những lần chúng con nhút nhát chối Ngài qua lối sống thỏa hiệp, hay kiêu ngạo cậy vào sức riêng mình. Xin Thánh Linh thăm viếng, phục hồi trái tim chúng con như Ngài đã làm bên bờ biển năm xưa. Xin ban cho chúng con tình yêu thiết tha với Đấng Christ, để chúng con dạn dĩ bước ra đời sống, nâng đỡ những linh hồn đang khốn khó, và trung kiên hoàn tất cuộc đua đức tin Ngài đã giao phó. Chúng con thành kính cầu nguyện, nhân Danh Đức Chúa Giê-xu Christ. A-men.
Pastor Paul Kiêm

