QUYỀN TỂ TRỊ CỦA THỢ GỐM VÀ KHO BÁU TRONG PHÚT GIÂY HIỆN TẠI (ngày 30.7.2026)

 


Kính lạy Chúa Thánh Linh, Đấng hà hơi sự sống vào từng dòng chữ của Kinh Thánh — xin mở lòng chúng con, để chúng con không chỉ đọc, mà được chính Ngài dẫn vào mọi lẽ thật. Amen.


KHI ĐẤT SÉT NỔI LOẠN, VÀ BÀN TAY NGƯỜI THỢ GỐM VẪN CHỜ

Sức sáng tạo của Lời Chúa, giữa một hiện tại đang vỡ

Kinh thánh: Giê-rê-mi 18:1-6 · Thi Thiên 146:1-6 · Công vụ 16:14 · Ma-thi-ơ 13:47-53

Có những đêm bạn nằm xuống mà đầu óc vẫn chạy không ngừng — deadline, tin nhắn chưa trả lời, con số trong tài khoản, ánh mắt người khác nhìn mình. Bạn cố hết sức, nhưng mọi thứ cứ trôi tuột khỏi tay, như múc nước bằng một chiếc rổ. Bài viết này không có ý an ủi suông. Nó muốn kéo bạn lại gần một Bàn Tay — Bàn Tay của Người Thợ Gốm — ngay tại đây, ngay bây giờ, nơi Lời Chúa vẫn đang phán, và tạo vật vẫn đang được dựng nên lại.


1. Chiếc túi thủng, và cơn ảo tưởng mang tên “tự làm chủ đời mình”

Chúng ta đang sống giữa một thời đại tôn sùng cái tôi. Người ta bảo bạn hãy là “kiến trúc sư của chính cuộc đời mình”, hãy “tự thiết kế số phận”, hãy tin vào nội lực của bản thân như tin vào một vị thần nhỏ. Nghe thật hào hùng — cho đến một ngày bạn gục xuống giữa đêm, kiệt sức, và nhận ra mình đang vật lộn với một khoảng trống.

Làm việc, sống, tồn tại mà không đặt Chúa ở vị trí đầu tiên — đó là một cuộc chạy đua vắt kiệt sinh lực mà đích đến lại là hư vô. Tiên tri A-ghê từng gọi tên chính xác cảm giác ấy: cày cuốc cật lực, rồi bỏ tiền vào một chiếc túi lủng đáy. Còn Thi Thiên 146 thì không vòng vo: đừng tin cậy nơi các bậc quyền uy, vì khi con người tắt hơi thở, mọi mưu tính của họ cũng tan theo cùng hơi thở đó, trở về với cát bụi.

Hôm nay, những “vòng vương giả” ấy có thể mang những cái tên rất khác: một vị trí được thăng chức, một con số trong tài khoản ngân hàng, một lượt “follow” tăng vọt, một mối quan hệ tưởng như vững chắc. Tất cả đều thật — nhưng tất cả đều chỉ dài bằng một hơi thở. Và khi khối đất sét quên mất mình là đất sét, tự phong mình làm thợ gốm, kết cục duy nhất là biến dạng: một đời sống chai lì, tối tăm như những trang nhật ký đẫm nước mắt của Giê-rê-mi; hoặc âm thầm hơn — một trái tim chất đầy ghen tị, nghi kỵ, xét đoán người xung quanh, để rồi trở thành thứ “cá xấu” bị loại ra khỏi mẻ lưới trong dụ ngôn của Ma-thi-ơ.

2. Hiện tại — nơi cõi vĩnh hằng chạm vào đời sống bạn

Nhưng Kinh Thánh không để chúng ta mắc kẹt trong mớ hỗn độn đó. Hãy nhìn vào xưởng gốm của Giê-rê-mi 18. Khi chiếc bình trên bàn xoay bị hỏng dưới tay mình, người thợ không hất nó vào sọt rác. Ông dừng lại. Gom đất lại. Nhồi thêm nước. Và nắn nó thành một hình dạng khác — theo đúng ý ông muốn.

Người Thợ Gốm ấy chính là Đức Chúa Jêsus Christ.

Có một sự thật giản dị mà chúng ta hay quên: không ai sống được trong quá khứ, và cũng chẳng ai chạm tới được tương lai. Quá khứ là chiếc bình đã vỡ, chỉ còn là mảnh vụn để hồi tưởng. Tương lai là một hình bóng chưa hề có thật. Chúng ta — chỉ có thể sống, thở, và quyết định trong hiện tại mà thôi.

Và chính hiện tại ấy là giao điểm thiêng liêng nhất: nơi cõi vĩnh hằng của Đức Chúa Trời cắt ngang qua dòng thời gian ngắn ngủi của một đời người. Ngay trong khoảnh khắc này — khi bạn đang đọc những dòng chữ này — Lời Chúa vẫn mang trong mình quyền năng sáng tạo nguyên thủy, thứ quyền năng đã từng phán: “Phải có sự sáng” — và bóng tối phải lùi bước. Khi bạn để đức tin mở ra đón nhận Lời ấy ngay trong phút giây hiện tại, sự đổ vỡ trong bạn bắt đầu được nhào nặn lại. Thành công thật sự không nằm ở việc bạn cố gắng bao nhiêu, mà nằm ở điều Lời Chúa đang phán trên đời sống bạn, hôm nay.

3. Khi một tấm lòng chai sạn được mở ra

Tôi từng quen một người từng điều hành một công ty khởi nghiệp nhỏ. Có giai đoạn anh làm việc gần như không ngơi nghỉ, coi công việc là thước đo duy nhất của giá trị bản thân. Gia đình lùi lại phía sau. Nhà thờ trở thành một thói quen cũ, thi thoảng mới nhớ tới. Anh tin vào năng lực và sự tính toán của mình hơn bất cứ điều gì khác.

Rồi biến cố xảy đến — thị trường đảo chiều, những mối quan hệ anh từng đặt cược cả niềm tin vào cũng lặng lẽ rút lui. Anh mất phần lớn những gì đã gầy dựng, và cùng với đó là một khoảng thời gian dài chìm trong cảm giác trống rỗng, cay đắng với chính mình lẫn với đời.

Một sáng Chúa nhật, gần như không còn lý do gì để đến, anh vẫn bước vào một nhà thờ nhỏ. Vị mục sư hôm ấy chỉ giảng dựa trên một câu ngắn trong Công vụ 16:14: “Chúa mở lòng người…”. Không có gì bùng nổ hay ngoạn mục. Chỉ là một câu Kinh Thánh, rơi đúng vào một tấm lòng đã đủ mềm để tiếp nhận. Anh không còn cố phân tích, lý giải, hay tự vệ nữa. Anh chỉ lặng đi, và buông.

Ngày nay, công ty của anh nhỏ hơn trước rất nhiều. Nhưng gia đình anh bình an, và anh làm việc với một tâm thế khác hẳn: nhẹ nhõm hơn, ít gồng mình hơn, như người biết rõ mình đang được nắm giữ trong một bàn tay lớn hơn chính mình. Không còn là chiếc túi thủng đáy nữa.

4. Buông sự ghen ghét, chọn trở thành kho báu

Ma-thi-ơ 13 vẽ ra hình ảnh một tấm lưới quăng xuống biển, kéo lên đủ loại cá — tốt và xấu lẫn lộn. Đừng để mình trở thành con cá xấu tính, loại luôn nhìn đâu cũng thấy gai góc, nhìn ai cũng dễ dàng bắt lỗi. Hãy để những oán giận của quá khứ được đặt xuống, một lần và mãi mãi.

Khi tấm lòng bạn thật sự được Lời Chúa mở ra, bạn không còn là kẻ tay trắng đi vay mượn ý nghĩa sống từ nơi khác. Bạn trở thành người chủ nhà giàu có, biết lấy ra từ trong kho của mình cả những vật mới lẫn vật cũ. Những đổ vỡ, tổn thương của quá khứ — bạn không cần chối bỏ chúng — nhưng giờ đây chúng được nhào nặn lại bởi ân điển phục sinh của Đấng Christ, trở thành một phần của câu chuyện mới. Bạn bước đi, không phải trong nỗi sợ của kẻ chờ ngày bị phán xét, mà trong niềm vui bình an của một tạo vật đã được dựng nên lại.


Tĩnh nguyện và tự vấn

  1. Nhìn lại chiếc túi của chính mình — Bạn có đang cố gắng đến kiệt sức, để rồi nhận lại một khoảng trống quen thuộc? Bạn có đủ can đảm để thừa nhận: mình chỉ là chiếc bình đã hỏng, đang cần một bàn tay khác để nắn lại?
  2. Đối diện với hiện tại — Điều gì trong quá khứ (một lỗi lầm, một vết thương) hay trong tương lai (một nỗi lo, một tham vọng) đang giữ chân bạn, khiến bạn không thể lắng nghe Lời Chúa ngay lúc này?
  3. Mở kho báu bên trong — Quyền năng sáng tạo của Lời Chúa đang muốn tái lập điều gì trong cách bạn suy nghĩ, trong công việc, và trong các mối quan hệ của bạn, ngay hôm nay?

Cầu nguyện

Lạy Chúa Jêsus, Người Thợ Gốm của linh hồn con. Con xin dừng lại cuộc vùng vẫy tuyệt vọng của một khối đất sét cố tự nắn hình mình. Con nhận rằng, sống mà không có Ngài, đời con chỉ là một chiếc túi lủng đáy, chẳng giữ lại được điều gì thật sự có giá trị. Ngay trong giây phút hiện tại này, con đặt vào tay Ngài tất cả những đổ vỡ, cay đắng và toan tính của mình. Xin phán một lời, để quyền năng sáng tạo của Ngài dựng nên trong con một đời sống mới — bình an, và trọn vẹn hân hoan. Nhân danh Đức Chúa Jêsus Christ, Amen.

Pastor Paul Kiêm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *